Lãng du Đà Lạt


Đà Lạt trong tôi là thông ngút ngàn, là sương giăng phố nhỏ, là những vạt dã quỳ vàng rực trên con đường từ sân bay Liên Khương về thành phố.

Là những con dốc nhỏ ngoằn ngoèo lên đồi với những đóa hoa dại vàng nhỏ bé, khiêm nhường nhưng đầy sức sống nơi tôi ở.

Là những con đường nơi ngoại ô thành phố với những giỏ hoa duyên dáng bên hàng rào sơn trắng.

Là những quán café với phong cách rất cao nguyên không lẫn trộn với nơi nào.

Là mây, là nắng lưng đồi.

 

 

Ảnh: Thông là một trong những "đặc sản" của Đà Lạt

 

Tôi đã có những ngày thật chậm, lang thang dọc các con đường ở Đà Lạt. Buổi sớm hôm đấy tôi đi trong vô định, cứ men theo những hàng thông già, thân xù xì tuổi tác và bước. Cho tới khi mỏi chân ghé quán café ven đường, gọi một ly nâu sánh mịn, thứ mịn sánh của cafe xứ cao nguyên trong một buổi sớm mù sương. Không còn gì tuyệt hơn khi co ro trong áo len, trong khăn và áo dạ, hít hà ly café nóng nhìn Đà Lạt cựa mình thức dậy trong sương sớm.

 

 

Ảnh: Hoa dã quỳ trên con đường ven thành phố Đà Lạt

 

Có ai đó đã từng nói lên Đà Lạt mà không ghé những quán café nơi đây thì hẳn là chưa đặt chân đến thành phố này. Có lẽ đúng bởi chỉ cần ngồi ở một trong những quán café nhỏ ven đường thì bạn đã thấy mình như chìm đắm vào không gian và cảnh vật nơi đây, nhất là khi bên tai dìu dặt tiếng nhạc Trịnh. Những quá café ở đây như một nét văn hóa của thành phố này. Tôi luôn tìm thấy được những góc quán tĩnh lặng bên đường. Những góc quán ở trung tâm thành phố hay chỉ là quán nhỏ vùng ven nhưng đều mang lại cảm giác tĩnh lặng như một chốn yêu thương để trở về, để hoài cổ với nhịp sống chậm nơi đây.

 

 

Ảnh: Thông trong thành phố

 

Đó là café Tùng, không gian nguyên bản của một quán cà phê Đà Lạt cách đây nửa thế kỷ nơi trước kia đã từng là chỗ quen thuộc của nhạc sĩ họ Trịnh ngồi phiêu bồng bên tách cà phê Đà Lạt và cho ra đời những bản tình ca.

 

 

Ảnh: Trên những con phố bất kỳ tại thành phố này có thể gặp những giỏ hoa duyên dáng bên hiên nhà

 

Đó là Cung Tơ Chiều nằm cạnh dinh Bảo Đại, nơi mà du khách thường đến với lòng hiếu kỳ về cô chủ quán lập dị. Quán nhỏ nằm lưng đồi với con đường lên tối hút và liêu trai. Quán chỉ mở cửa từ tối đến đêm với cô chủ quán có ngón đàn ghi-ta điêu luyện và giọng hát khàn đặc biệt. Tôi đã đến vào một đêm trăng lạnh, ngồi trong góc tối với ánh đèn vàng vọt nghe cô chủ quán hát những bản nhạc xưa để rồi trở về mà vẫn còn quyến luyến giọng hát liêu trai.

 

 

 

 

Ảnh: Khói chiều bên hồ trong khu rừng thông gần thành phố

 

Trăng đêm ấy mờ lối xuống đồi, trăng bị che lấp bởi hơi sương và gió cao nguyên. Chúng tôi ra về mà lòng vẫn còn mơ về những giai điều tha thiết buồn nơi ấy: “Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng. Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang. Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá. Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa ”.

Tin nổi bật

GÓP Ý NỘI DUNG

donggopnoidung@vnpost.vn Guicaniemtin rất hoan nghênh độc giả gửi bài viết, thông tin và góp ý cho chúng tôi.

HỖ TRỢ TÀI KHOẢN

hotrotaikhoan@vnpost.vn Guicaniemtin luôn sẵn sàng giải đáp và hỗ trợ mọi vướng mắc của độc giả về tài khoản trong quá trình sử dụng Website.